Cầu nguyện trước Thánh Thể theo Tin Mừng CN II Phục Sinh

Phúc âm Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan 20,19-31

Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho anh em!" Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: "Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em." Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ."

Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. Các môn đệ khác nói với ông: "Chúng tôi đã được thấy Chúa!" Ông Tô-ma đáp: "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin." Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho anh em." Rồi Người bảo ông Tô-ma: Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin." Ông Tô-ma thưa Người: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!" Đức Giê-su bảo: "Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!"

Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.

Niềm tin trong cuộc đời

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, trên con đường theo Chúa điều quan trọng là niềm tin, vì khi không có niềm tin thì để được sống mật thiết với Chúa quả là một thách đố to lớn! Điều này cũng giống như khi ông Tôma trước khi được thấy Chúa Phục Sinh, cũng như khi Chúa nói ông đưa tay ra và rờ vào các vết thuơng tỏ tường mà Chúa đang có trên thân thể.

Biết rõ sự việc xảy ra đối với ông Tôma là như thế, nhưng chúng con chưa coi đó là bài học đắt giá mà Chúa dạy chúng con trong cuộc sống này, để rồi chúng con vẫn tiếp tục rơi vào tình trạng tương tự như ngày xưa ông Tôma đã vấp phải, để không ít lần chúng con cũng có những câu nói tương tự và mạnh mẽ: nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh cũng như không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin! Mặc kệ những lời chứng quý báu của các anh em mình! 

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, hôm nay thêm một lần nữa, chúng con có dịp suy nghĩ về hành trình niềm tin của ông Tôma, để rồi chúng con nhận ra chỉ khi nào chúng con biết lắng nghe Lời Chúa qua giáo huấn của Giáo Hội lúc đó con mới được tháp nhập vào thân thể mầu nhiệm của Ngài, và hơn thế nữa, khi chúng con mạnh dạn từ bỏ con người cũ, con người mê đắm bả vinh hoa phú quý trần gian, hay chỉ dừng lại nơi trần gian thì lúc đó chúng con mới có thể nhận ra và theo Chúa đến cùng được.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, để đạt tới một niềm tin duy nhất mà chúng con hằng mong muốn, thật không phải là một chuyện đơn giản và dễ dàng! Ông Tôma bày tỏ suy nghĩ của mình một cách thẳng thắn, bộc trực là đã khó, nhưng rồi trước mặt Chúa khi Ngài hiện đến cùng với từng lời được Chúa nhắc lại mà trước đó Tôma đã quả quyết. Khi ấy, Tôma xấu hổ đưa tay ra, chạm đến thân thể Chúa thì lại càng khó gấp bội! Chính nhờ sự kém lòng tin đó, mà sau này ông đã trở thành chứng nhân của niềm tin một cách kiên vững!

Nhìn lại cuộc đời chúng con hôm nay, cũng chẳng khác gì ông Tôma ngày xưa, Chúa cho chúng con gặp Chúa trong các thánh lễ, trong việc chúng con đón nhận Thánh Thể vào tâm hồn, cũng như mỗi khi chúng con hiện diện trước Thánh Thể Chúa. Giờ đây, biết giới hạn của chúng con, cho nên hôm nay chúng con tha thiết cầu xin Chúa trợ giúp để chúng con đừng bị trần gian mê hoặc, lôi cuốn làm cho niềm tin bị lung lay, suy giảm... mà luôn cố gắng, đầy quyết tâm.. trong bất cứ hoàn cảnh khắc nghiệt nào. Đừng bao giờ có tư tưởng đầu hàng, thoái lui hay dậm chân tại chỗ, hay ngủ quên trên những gì mà chúng con nghĩ rằng tốt lắm rồi! Nhờ đó, chúng con được trung thành theo Chúa đến cùng, đồng thời còn trợ giúp anh chị em được mạnh sức trong cuộc chiến  đấu đầy cam go, ác liệt này, để chúng con được phúc như khi Chúa nói với ông Tôma: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc cho ai không thấy mà tin”.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, con xin phó thác và trông cậy nơi Ngài.

Thiên Quang sss