Chia Sẻ Tin Mừng Thứ 3 Tuần 27 Thường Niên Năm C

CHIA SẺ TIN MỪNG THỨ 3 TUẦN 27 THƯỜNG NIÊN NĂM C

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô Theo Thánh Lu-ca       Lc 10, 38-42

          Trong khi thầy trò đi đường, Đức Giêsu vào làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mácta đón Người vào nhà.

         Cô có người em gái tên là Maria. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. Còn cô Mácta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: “Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay!”

       Chúa đáp: “Mácta! Mácta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi.”

          Đó là Lời Chúa 

 

Chia Sẻ Tin Mừng.

           Sứ điệp: Lắng nghe Lời Chúa là điều cần thiết và tốt nhất. Dù sống trong hoàn cảnh nào hay làm việc gì, lắng nghe Lời Chúa vẫn là điều phải làm trước tiên.

1. Hai chị em Mácta và Maria đón tiếp Chúa Giêsu tại làng Bêtania, Lo lắng cho Chúa là điều đáng quý, nhưng để hết tâm trí lắng nghe và thi hành Lời Chúa lại càng quý giá gấp bội.

2. Theo Các giáo phụ, Tin mừng hôm nay là đại biểu của hai lối sống về người môn đệ Chúa Kitô. Mácta đại diện cho những người thích lối sống hoạt động. Còn Maria đại diện cho lối sống chiêm niệm và cầu nguyện. 

3. Tất cả những hoạt động phục vụ sẽ trở thành vô ích, nếu không khởi đi từ tinh thần Tin mừng. Việc bác ái, tông đồ chỉ thực sự mang lại ơn ích cho người khác khi nó xuất phát từ một tâm hồn cầu nguyện, thích nghe Lời Chúa (5 phút Lời Chúa).

4. Hoạt động và cầu nguyện là hai trạng thái luôn đi đôi với nhau trong đời sống của người Kitô hữu. 

5. Lời Chúa, và có động lực để thực thi Lời ấy trong cuộc sống hằng ngày (Học viện Đa Minh).

6. Lời Chúa, đặt Ngài vào chỗ nhất trong cuộc sống, chọn Ngài làm tất cả. Ngài là trọng tâm của cuộc sống.

7. Lời Chúa hôm nay một lần nữa mời gọi chúng ta thống nhất đời sống. Có những giây phút ưu việt dành cho cầu nguyện, thờ phượng, 

8. Đối với người Kitô hữu phải biến mọi sinh hoạt thành lời cầu nguyện kéo dài, thành những hy tế trên bàn thờ. Chính qua những sinh hoạt ấy, chúng ta gặp gỡ, lắng nghe, thực thi thánh ý Thiên Chúa.

Câu truyện: Con người chỉ vĩ đại khi cầu nguyện

           Frederic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cuộc khủng hoảng đức tin trầm trọng lúc còn là sinh viện đại học.

           Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris. Đứng cuối nhà thờ, anh nhìn thấy một bóng đen đang quỳ cầu nguyện cách sốt sắng ở dãy ghế đầu. Đến gần, chàng sinh viên mới nhận ra người đang cầu nguyện ấy không ai khác hơn là nhà bác học Ampère. Anh đứng lặng lẽ một lúc để theo dõi cử chỉ của nhà bác học. Và vừa khi đứng lên ra khỏi giáo đường, người sinh viên đã theo gót ông về cho đến phòng làm việc của ông.

           Thấy chàng thanh niên đang đứng trước cửa phòng với dáng vẻ rụt rẻ, nhà bác học liền lên tiếng hỏi:

- Anh bạn trẻ, anh cần gì đó? Tôi có thể giúp anh giải một bài toán vật lý nào không?

           Chàng thanh niên đáp một cách nhỏ nhẹ:

- Thưa thầy, con là một sinh viên khoa văn chương. Con dốt khoa học lắm, xin phép thầy cho cho con hỏi một vấn đề liên quan đến đức tin!

           Nhà bác học mỉm cười cách khiêm tốn:

- Anh lầm rồi, đức tin là môn yếu nhất của tôi. Nhưng nếu được giúp anh điều gì, tôi cũng cảm thấy hân hạnh lắm?

           Chàng sinh viên liền hỏi:

- Thưa thầy, có thể vừa là một bác học vĩ đại, vừa là một tín hữu cầu nguyện bình thường không?

           Nhà bác học ngỡ ngàng trước câu hỏi của người sinh viên, và với đôi môi run rẩy đầy xúc cảm, ông trả lời:

- Con ơi, chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta cầu nguyện mà thôi!

Câu truyện: 

           Con trai tôi không còn sống với tôi nữa, nó đã bỏ nhà ra đi, nhưng tôi muốn nó biết rằng, tôi vẫn luôn yêu thương nó và quan tâm đến việc học hành của nó.

           Người cha vừa khóc vừa nói với cô giáo trong buổi họp phụ huynh, rồi ông kể cho mọi người biết lý do tại sao con ông đã bỏ nhà ra đi, không phải một mình con trai ông mà cả 4 người con khác và chính vợ ông cũng đã bỏ ông. Lý do duy nhất là chỉ vì ông mải mê với công việc làm và thường xuyên vắng nhà, ông tâm sự tiếp như sau: “Tôi muốn cung cấp cho vợ con tôi tất cả những gì họ cần và mong muốn, vì thế tôi đã cố gắng làm việc thật nhiều, thường thì tôi làm từ 16 đến 17 giờ một ngày nên tôi đã không còn thì giờ để hiện diện với vợ con tôi. Tôi đã cố gắng làm việc để cung cấp những gì vợ con tôi muốn, nhưng vợ con tôi lại bỏ tôi vì nghĩ rằng tôi không còn yêu thương và quan tâm đến họ nữa”.

Lm. Đaminh Trần Văn Dũng, SSS