CHÚA NHẬT II PHỤC SINH
PHÚC CHO NHỮNG AI KHÔNG THẤY MÀ TIN
Phúc âm Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 20,19-31)
Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho anh em!" Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: "Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em." Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ."
Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. Các môn đệ khác nói với ông: "Chúng tôi đã được thấy Chúa!" Ông Tô-ma đáp: "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin." Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho anh em." Rồi Người bảo ông Tô-ma: Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin." Ông Tô-ma thưa Người: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!" Đức Giê-su bảo: "Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!"
Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.
SUY NIỆM
Ngay từ buổi sáng ngày Chúa Phục sinh, các ông Phêrô và Gioan đã đến mồ, cũng không thấy xác thánh Chúa như các bà Madalena và Maria đã nói, nhưng các ông thấy vải liệm và dây băng xếp lại ở mồ.
Buổi chiều cùng ngày, Chúa đã hiện đến đứng giữa các ông và chào: "Bình an cho các con". Thấy các ông tuy vui mừng nhưng còn nửa tin nửa ngờ nên Chúa đã cho các ông xem các vết thương nơi tay và vết đòng nơi ngực Chúa.
Khi đó ông Tôma không có mặt. Sau được anh em kể lại sự việc Chúa hiện đến, ông không tin và còn ương ngạnh nói: nếu chính ông không được xỏ ngón tay vào các lỗ đinh nơi tay và thọc bàn tay vào vết đòng nơi ngực Chúa thì ông không tin.
Khi hiện đến lần sau, Chúa đã gọi: "Tôma! Đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy. Sờ vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa nhưng hãy tin" (Ga.20,27).
Ông Tôma thưa lại: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con". Chúa đáp : "Vì con thấy rồi mới tin. Phúc cho ai không thấy mà tin" (Ga.20,28).
Quả thật, Chúa vì yêu thương các tông đồ mà chiều các ông, và cũng vì Chúa thương chúng ta nên cử chỉ, tâm tình của Chúa đối với các tông đồ cũng là những cử chỉ và tâm tình Chúa đối với chúng ta. Nhờ vững tin vào sự Phục sinh của Chúa là nguồn sống siêu nhiên cho mọi tâm hồn, nên các Tông đồ đã hăng say rao giảng Chúa đã Phục sinh và can đảm tận hiến đời sống để làm chứng điều mình giảng.
Như Chúa đã nói với ông Tôma: "Vì con đã thấy nên con tin. Phúc cho ai không thấy mà tin".
Chúng ta không thấy Chúa bằng mắt, nhưng nhờ đức tin, chúng ta biết mình đang được ở trước mặt Chúa Giêsu phục sinh trong Nhiệm tích Thánh Thể. Đó là phúc lớn cho ta, vì mắt không thấy nhưng lòng vẫn tin.
Chúng ta hãy giục lòng tin kính mến yêu, thờ lạy và tạ ơn.
CẦU NGUYỆN
1. Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Dù mắt con chỉ được thấy một tấm bánh, nhưng con tin thật Chúa ẩn mình trong tấm bánh này, để ở với chúng con. Chúng con tin kính thờ lạy Chúa.
*Hát: Vang lên muôn lời ca, ta ca ngợi Chúa, vì uy danh Ngài cao cả. Chiến mã với kỵ binh, Ngài đã quăng chìm đáy biển.
2. Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Khi rước lễ con chỉ cảm nghiệm được chút bánh thấm nước bọt và tan ra trong miệng con, nhưng con tin tấm bánh đó chính là Thịt và Máu Thánh Chúa. Chúng con tin và thờ lạy Chúa.
*Hát: Vang lên muôn lời ca, ta ca ngợi Chúa, vì uy danh Ngài cao cả. Chiến mã với kỵ binh, Ngài đã quăng chìm đáy biển.
3. Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Trước khi chết vì khổ đau để giải thoát chúng con khỏi chết đời đời, Chúa lại tự hiến làm lương thực nuôi con trên đường dương thế. Chúng con thờ lạy và cảm tạ Chúa.
*Hát: Vang lên muôn lời ca, ta ca ngợi Chúa, vì uy danh Ngài cao cả. Chiến mã với kỵ binh, Ngài đã quăng chìm đáy biển.
4. Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Con tin Chúa đã để thân xác Chúa chịu bao điều xỉ nhục, đớn đau và chết nhục nhã, để giải thoát và cứu rỗi chúng con. Và Chúa đã phục sinh để bảo đảm cho chúng con sẽ sống lại vinh quang với Chúa.
*Hát: Vang lên muôn lời ca, ta ca ngợi Chúa, vì uy danh Ngài cao cả. Chiến mã với kỵ binh, Ngài đã quăng chìm đáy biển.
Lm. Phêrô Nguyễn Châu Hải,SSS